1-Chấp nhận thử thách
Một câu chuyện rất hay để minh họa cho thái độ lấy thử thách để rèn luyện và khiến bản thân trở nên mạnh mẽ: Có một người nọ quan sát một con bướm đang cố thoát ra khỏi cái kén nhưng mãi mà nó vẫn chưa thể chui ra. Người đó thấy tội nghiệp nên muốn giúp nó. Anh ta cắt cái kén để giúp nó thoát ra dễ hơn. Và con bướm ra khỏi cái kén với đôi cánh nhỏ và nhăn lại.

Thay vì bay theo bản năng, nó lại bò xung quanh một cách bất lực và chết sau một thời gian ngắn. Người tốt bụng không biết rằng, con bướm phải tự mình vật lộn để thoát ra khỏi kén thì đôi cánh của nó mới phát triển bình thường và bay được. Khi bị thử thách và bị kiểm nghiệm, con bướm cũng như nhiều loài vật khác sẽ tự thay đổi và thích ứng. Đối với con người chúng ta cũng vậy, thử thách chính là cơ hội cho ta trưởng thành.Qua thử thách của cuộc sống và nỗ lực của bản thân, từ một con ngài xù xì gớm ghiếc, một ngày nào, đó bạn sẽ lột xác để trở thành cánh bướm duyên dáng và sặc sỡ sắc màu, đẹp mê hồn ...
Khi sự việc vừa mới xảy ra, bạn thường nói: Tôi gặp rắc rối rồi chăng? Và bạn bắt đầu căng thẳng, tâm trí bạn bắt đầu chạy đua với nhiều loại suy nghĩ. Thực ra, “rắc rối” chỉ là một danh từ để gọi tên một sự việc mà thôi. Nếu bạn thay cách gọi "rắc rối'' thành “bài học", "thử thách'' hay "cơ hội'' bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều và dễ dàng tìm ra giải pháp để giải quyết nó.
Chấp nhận thử thách cũng còn có nghĩa là chấp nhận thất bại. Tôi nghĩ thường thì phải đến khi trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu thì mới biết ai thắng ai bại. Quá nhiều lần tôi chứng kiến những cuộc lội ngược dòng, ngoạn mục hay những cú ngã ngựa đau điếng mà không ai lý giải nổi. Với tôi, chấp nhận thử thách là chấp nhận thất bại, chấp nhận đau thương, chấp nhận mọi thứ tồi tệ có thể xảy ra thậm chí là sự sỉ nhục và khinh thường; bởi như cổ nhân đã dạy: "Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên". Chẳng biết thiên thời khi nào mới thuận, chỉ biết rằng bản thân phải luôn cố gắng.
2-Hạn chế so sánh và tập trung vào kế hoạch
Nhiều người suốt ngày băn khoăn và tìm mọi cách để so sánh bản thân mình với ai đó, so sánh số tiền kiếm được của người này và người khác, v.v
Không phủ nhận rằng việc so sánh sẽ giúp cho bạn phần nào định vị được vị trí của bản thân so với nhiều người khác, để từ đó có phương hướng cải thiện tình hình; tuy nhiên vấn đề với phần lớn chúng ta là không kiên trì thu thập thông tin để thống kê so sánh, mà chỉ là những so sánh theo kiểu "tùy hứng" và bị kích thích nhất thời. Bên cạnh đó, rất ít trong chúng ta đủ tỉnh táo và thính nhạy để đặt ra được các tiêu chí so sánh bám sát với điều kiện và hoàn cảnh của bản thân, mà thường lấy "râu ông nọ cắm cằm bà kia", dẫn đến việc so sánh khập khiễng, và tất nhiên là ... vô bổ. Thay vì điều đó, hãy tập trung vào việc phân tích kỹ lưỡng nhu cầu, mong muốn, điều kiện và năng lực của bản thân, tập trung vào những lợi thế và điểm yếu của mình để tự tạo kế hoạch cho bản thân mình với 1 thước đo chuẩn mực phù hợp. Tập trung vào kế hoạch của bản thân để đạt được cái đích do chính mình đặt ra, bạn sẽ không để cho năng lượng và thời gian của mình thất thoát nhiều như trước nữa. Và tất nhiên, bạn sẽ hình dung rõ hơn khái niệm "thành công" của mình, và khả năng đạt được thành công đó cũng sẽ cao hơn rất nhiều.
3-Kỹ năng lui lại và tán thưởng
Tại sao ta thường không thể tìm ra cách giải quyết những rắc rối của ta, nhưng khi ta hỏi ý kiến bạn bè thì gần như ngay lập tức họ tìm ra cách giải quyết mà ta không nhìn ra? Ta và họ có gì khác?
Thật ra họ không ở gần tình huống nên họ có thể nhìn vấn đề từ xa trong một phối cảnh. Ta cần có khả năng đứng lùi lại và nhìn tình huống xảy ra ở một góc độ từ xa. Ví như khi đứng quá gần bức tranh, ta không thể cảm nhận được vẻ đẹp thực của nó mà chỉ nhìn thấy một mớ hỗn loạn màu sắc, nhưng nếu đứng lùi lại, ta có một cái nhìn phối cảnh và cảm nhận bức tranh rõ hơn.
Tương tự như thế, trong cuộc sống ta nên phát triển kỹ năng đứng lùi lại và quan sát tình huống từ xa trong một bối cảnh chung. Từ góc nhìn này, ta sẽ có một tâm trạng sáng suốt để giải quyết vấn đề tốt hơn.
Mười năm trước đây, David Cooper Rider và những đồng nghiệp của ông ở Trường Đại học Lake Western đã triển khai một phương pháp mới về giải quyết rắc rối mang tên "Cần biết tán thưởng". David đã xem xét một loạt những câu hỏi thường được đưa ra khi có rắc rối: Sao tôi không hiểu nhỉ? Tại sao điều này không mang lại kết quả? Tôi sẽ làm gì đây? Tôi phải đợi đến bao giờ? Tại sao lại chán thế?... Khi tự chất vấn mình những câu hỏi đại loại như thế, bạn cảm thấy như thế nào? Có phải càng thêm lo, càng bực tức và càng rối trí thêm?
Cần biết tán thưởng là cách nhìn vào tình huống đó bằng một góc độ từ xa và tích cực, dùng những câu hỏi sáng tạo giúp ta đánh giá cao bản thân, người khác và những khả năng ở trong tình huống. Những câu hỏi đó là: Tôi đạt được điều gì? Điều này nên được thay đổi theo cách nào? Làm sao tôi có thể biến nó trở nên thú vị cho chính tôi?...
Khi gặp rắc rối hoặc đối diện một thử thách trong cuộc sống thay vì hỏi: Tại sao? Làm cách nào? Thì bạn hãy hỏi: Tôi đã đạt được điều gì? Điều gì đang có hiệu quả? Đặt những câu hỏi như thế có lợi cho ta vì ta cảm thấy điềm tĩnh hơn, tích cực hơn khi đối mặt với rắc rối. Ta dùng năng lượng mang tính xây dựng hơn là phản ứng theo cách phá hoại với những gì ta không thể thay đổi. Những câu hỏi này cho phép não trái của ta dùng năng lượng tích cực để giải quyết vấn đề.
4-Đặt ra thời hạn hợp lý và thực hiện đúng
Mỗi khi chúng ta đặt chuông báo thức và thức dậy đúng lúc giờ, ta sẽ thêm tự tin vào mình, sẽ có đủ thời gian để thực hiện kế hoạch trong ngày, sẽ giảm thiểu được nhiều vấn đề phát sinh. Nhưng nếu đặt chuông quá sớm, ta sẽ tự cho mình thêm một lựa chọn: "ngủ thêm lát nữa cũng vẫn không sao", và thế là ta tắt chuông, tiếp tục nhắm mắt lại, để rồi rất có thể ngủ quên và bỏ lỡ mất cuộc hẹn hay trễ giờ làm. Tương tự nếu ta đặt chuông quá muộn, thì tất nhiên nguy cơ trễ giờ của ta cũng rất cao. Như vậy, tính toán kỹ rủi ro, cơ hội và thời điểm là điều bạn nên làm trước khi đặt ra một thời hạn cho mình. Thời hạn đó cần hạn chế tối đa khả năng bạn "tự cho phép dễ dãi" với bản thân mình, tuy nhiên cũng không hoàn toàn lấy đi những lựa chọn mang tính phòng trừ trong tình huống bất khả kháng. Tất nhiên, điều quan trọng hơn là bạn phải có ý thức thực hiện đúng những cam kết với bản thân, loại bỏ ý tưởng "tự ban cho mình những ân huệ", trong khi thực tế là sự buông thả, thất bại và che lấp sai lầm. Có thể với nhiều người, những điều trên đây không có ý nghĩa cho lắm, hoặc các bạn cũng có những quy tắc riêng khắt khe và hiệu quả hơn, nhưng với tôi, để thấm nhuần những nguyên tắc này thực sự là không dễ dàng gì. Và đấy là lý do tôi vẫn luôn phải khổ luyện "4 chiêu thức" này cho thật tốt, có thể đến hết cả đời này. Who knows? :)
(Trong bài có tham khảo tư liệu từ nguồn Chungta.com)


